Đã bao giờ bạn thắc mắc, tại sao trẻ con lại được nghỉ mà bố mẹ thì không? Chẳng phải bố mẹ ra ngoài lây bệnh, mang về nhà cũng vậy sao?

Theo thiển ý của Hải thì bởi vì trẻ con không biết cách tự bảo vệ, mặc dù được hướng dẫn rửa tay thường xuyên, ít đưa tay lên mặt v.v.

Đối với học sinh lớp lớn thì vì lớp học ngồi san sát nên việc đứng cách xa nhau 1m là không khả thi.

Ở trường con tôi học, giáo viên vẫn đến trường, vẫn dạy trực tuyến và đăng lên youtube cho các cháu học và giao bài tập.

Một số trường tôi biết thì giáo viên vẫn đến trường tập huấn. Bài giảng dạy thiếu thì được cho biết sẽ rút ngắn thời gian nghỉ hè thông thường để học.

Vậy là thời gian gian học sinh nghỉ, người lớn được yêu cầu làm việc gấp đôi.

Nghĩ mà xem. Những nỗ lực đó thấm gì so với những người đang làm việc trực tiếp với người bệnh?

——-

Có nhiều người lại hỏi tôi, tính chất công việc phải tiếp xúc nhiều người, không sợ bị nhiễm bệnh sao?

Tôi bèn trả lời: lúc này là lúc xã hội cần người lớn nỗ lực gấp đôi, chứ không phải trốn trong nhà.

Tôi sẽ bảo vệ một cách chủ động theo hướng dẫn. Dẫu biết rằng các biện pháp đó không đảm bảo 100% không nhiễm bệnh, nhưng tôi chỉ coi đó cũng như những thử thách khác trong cuộc đời mà tôi từng đối diện.

Mặc dù không coi thường dịch bệnh, nhưng tôi cho rằng có những rủi ro khác vẫn phải đối diện mỗi ngày khi đồng đội cùng tôi vẫn đi xe khách hàng đêm xuyên các thị trường, khi phải ăn uống dọc đường mất vệ sinh… Nhưng họ chỉ chủ động bằng cách chọn nhà xe cẩn thận, chọn nhà hàng sạch sẽ, chứ đâu có dừng không đi?

Gặp khó khăn và lùi lại chưa bao giờ là thói quen của những người thành công. Nhất là khi đất nước, đồng nghiệp và khách hàng cần tôi và mọi người nỗ lực gấp đôi.

Bạn thành công lớn hay nhỏ không phải do những gì xảy đến với bạn, mà do cách bạn phản ứng với chúng.

 

Lê Hoàng Hải

Tổng giám đốc TCA